Ngày chủ nhật :)

bởi Chủ Nhật, tháng 5 11, 2014 0 nhận xét
1. Nay B.Dương cúp điện cả ngày. Thèn cùng phòng rũ đi tắm. Nghĩ sao không biết bơi mà cao 1m63 nhảy xuống chỗ 1m8 :(( Cũng may được thèn bạn đẩy vào cái trụ bám :( Lâu lắm mới bị uống nước nhiều thế này :((
Chưa bao giờ tui thấy cái sự sợ hải đối diện với cái chết đến thế

2. Ở công viên Thanh Lễ gặp một chú chơi đàn bầu, wOa *đúng loại đàn mà tui cũng thích*, tui liền đứng lại xem họ đánh, bắt chuyện hỏi thăm về kĩ thuật chơi đàn bầu (hồi trước cũng có tìm hiểu trên mạng, nhưng trên mạng không nói rõ về cách chơi, và tài liệu thì cũng nói không rõ ràng) và xin đánh thử “vài đường” :))

Đàn bầu đánh đúng thật là khó chơi, gẫy dây ra âm đúng của nó đã khó rồi, nhưng phải kết hợp với rung cần đàn lại càng khó hơn. Nói chuyện được một hồi lâu thì tui xin được số anh và a nói sau này mua được cây đàn bầu đi rồi liên lạc với anh chỉ cho ;)

3. Khi đi trên đường về tụi tui có ghé tới 1 quán nước nhỏ, 3 đứa ngồi vừa gặm bánh mỳ + với uống sửa đậu nành, có lẽ vì 1 ngày đi khá mệt.

Thì lúc đó ông chủ quán (64 tuổi) đến bắt chuyện: “Cháu học năm mấy rồi”
- “Dạ cháu năm 2″
- “Bác cũng có đứa con năm nay học năm 1, học sư phạm, chú muốn nó đi theo An ninh để ra Trường Sa đánh giặc” (an ninh hay bộ đội gì k nhớ rõ)


Nói chuyện 1 hồi mới biết bác trước kia là sĩ quan thủy quân VNCH đánh với bọn tàu. Bác kể những chuyện hồi trước được chiến đầu cùng anh em/đồng đội mình. Kể khi đánh anh em/đồng đội chết hàng loạt do các tàu chiến của tàu đánh. Dù có đối diện với cái chết cũng không được rời khỏi hàng ngũ. Nói tới đây thì thấy mắt bác đỏ hoe, nháy liên tục.

Thấy thế thèn bạn nó bằng đánh lơ qua chuyện khác. Tui hỏi “chứ hồi kia bọn Mỹ tài trợ cho VNCH nhiều lắm không bác?”
Bác cười – “Bọn Mỹ nó khôn lắm, mấy thứ vũ khí cũ toàn đưa cho mình sài, có cả hàng từ thế chiến”

“Các cháu là tương lai … (đoạn này nhớ k rõ) … để sau này bảo vệ Hoàng Sa Trường Sa. Đứa con bác sau này ra trường cũng muốn ra dạy ở Hoàng Sa – Trường Sa để dạy học, vì người dạy ở đó không nhiều”

Bác nói tiếp: “Mình phải bảo vệ đất nước.Cho dù ở chế độ nào đi nữa, cũng phải bảo vệ đất nước vì ai đi chăng nữa, cũng là người Việt Nam” (Câu này tui nhớ nhất)

Nói chuyện cũng khá lâu, bọn tui cũng xin phép tính tiền rồi đi về.

Ngày 11 tháng 5 năm 2014

Unknown

Sinh Viên

Anh chỉ là người bình thường trong 90 triệu dân.

0 nhận xét:

Đăng nhận xét